水                  

                      shuǐ tiào  tóu  dān yuàn rén cháng jiǔ

                                         軾(     

sū shì( dōng )

       

              明 月 几  有,把     天,

               míng yuè jǐ shí yǒu  bǎ jiǔ wèn qīng tiān

              不            

               bù zhī tiān shàng gōng què  jīn xī shì hé nián

              我          , 

               wǒ yù chéng fēng guī qù

              又             宇,高      

               yòu kǒng qióng lóu yù yǔ, gāo chù bú shèng hán

              起    弄     影, 何    

               qǐ wǔ nòng qīng yǐng、 hé sì zài rén jiān

              转        阁, 低 户,  照    眠,

               zhuàn zhū gé   dī qǐ  zhào wú mián

              不        恨,      长        别    

               bù yīng yǒu hèn  hé shì cháng xiàng bié shí yuán

              人     悲    合,月  有     晴    

                        rén yǒu bēi huān lí hé yuè yǒu yīn qíng yuán quē

              此  事    

               cǐ shì gǔ nán quán

              但   愿        久,    千        

               dān yuàn rén cháng jiǔ  qiān lǐ gòng chán juān



 1074
年(宋の時代)に、密州(今の青島)で勤めていた蘇軾は、山東の済南にいる弟の蘇轍を偲んで、十五夜にこの詞を書いた。この作品はいまでも、中秋の名月を歌ったものとしては最高の作品という評価が定着している。

 唐詩宋詞~漢詩は日本人の方々によく知られているが、多分詞に詳しい方は少ないと思う。「詞」とは歌謡の一種で、旋律に合わせて歌うために作られたものだ。宋の時代この形式の「詞」が大いに流行していて、代表的詩人は、蘇軾、李清照、李煜など        戻る